"Cho tụi nhỏ đốt thật ạ?" Lý An Quốc nhìn anh cả, rồi lại quay sang nhìn ông cụ Lý Thanh Hiệp.
"Thì cứ để tụi nó đốt, có còn là con nít nữa đâu." Lý Long đáp tỉnh bơ: "Cái Quyên nhà mình khéo lại là sinh viên đại học đầu tiên của đội mình ấy chứ! Đợi đến tháng Bảy, tháng Tám nhận được giấy báo trúng tuyển, lúc đó nhà mình nhất định phải làm cỗ ăn mừng thật linh đình!"
Lý Kiến Quốc nghe vậy liền cười, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Đời mình không được học đại học cũng chẳng sao, nhìn hai đứa con đều có triển vọng thế này, coi như nhà họ Lý cũng có người kế nghiệp rồi.




